Sống trong cô đơn quá lâu sẽ không thích đám đông và giao tiếp.
Quãng đời phẳng lặng và yên bình quá dài khiến người ta lười biếng, ỉ lại, và ỳ trệ trí não cũng như vận động. Khả năng phản ứng trước đổi thay hay biến cố sẽ rất hạn chế.
Đôi lúc mệt mỏi vì một vài thứ rất thân thuộc, nhưng quá vô tâm. Một chút cảm giác mất mát, cô quạnh.
Đôi khi thấy cần thiết phải kiếm tìm, cần thiết phải bị giục giã, nhưng có lẽ đúng là ỳ trệ quá rồi, tay chân và tâm can lóng ngóng và tự ti.
Sự thay đổi đến từ đâu, và như thế nào?
Thay đổi từ những thứ nhỏ nhất có giúp cảm giác thành tựu hơn chút nào không?
Sống chơi vơi như thế, ngột ngạt lắm. Đau lòng cho một kiếp người.
Dù vẫn tự ảo tưởng huyễn hoặc một chút về bản thân để có cảm giác tồn tại.
Nội tại cũng mờ mịt.
Phải AQ một chút để có động lực sống tiếp chứ.
30, mà sao cuộc đời như đã tàn úa, lụi hết về nơi nao.
Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chuẩn bị cho một khóa thiền Vipassana 10 ngày như thế nào?
Vì liên tục có nhiều bạn hỏi về các khóa thiền Vipassana mà mình thi thoảng tham gia, để không phải giải thích lại nhiều lần, mình viết các ...
-
Sức mạnh của việc không làm gì Ảnh gốc xuất bản trên jotform.com Con cá sấu già đang nằm nổi bên bờ sông khi một con cá sấu...
-
5. Học tăng cường (Reinforcement Learning) Thăm dò và khai thác. Qui trình ra quyết định Markov. Học theo mô hình Q, học theo qui t...
-
Những kẻ ngốc đã biến nước Mỹ thành nơi không đáng sống như thế nào? Nước Mỹ bây giờ là một Nước Nghèo, có lẽ trong dài hạn. Hôm ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét